Mỹ là một trong những quốc gia có hệ thống quản lý quyền biểu diễn âm nhạc phát triển và phân tách rõ ràng.
Thay vì chỉ có một đơn vị cấp phép, quyền biểu diễn công cộng được quản lý bởi nhiều tổ chức đại diện quyền tác giả (Performing Rights Organization - PRO) như ASCAP, BMI, SESAC và GMR. Mỗi tổ chức đại diện cho một danh mục tác phẩm khác nhau, vì vậy doanh nghiệp muốn sử dụng đa dạng các ca khúc phổ biến có thể cần xin giấy phép từ nhiều đơn vị.

Ở các quốc gia phát triển như Mỹ, việc thu phí bản quyền phát nhạc trong hàng quán đã được áp dụng từ rất lâu, là 1 nguồn thu không nhỏ với nhà phát hành nhạc và nghệ sĩ.
Chi phí cấp phép không có mức cố định mà được xác định dựa trên quy mô kinh doanh, diện tích, loại hình hoạt động và cách sử dụng âm nhạc. Một quán cà phê chỉ phát nhạc nền sẽ có cách tính khác với nhà hàng hoặc địa điểm thường xuyên tổ chức biểu diễn trực tiếp.
Nếu nhìn sang các nền kinh tế trong khu vực, có thể thấy việc xin phép và trả tiền bản quyền khi phát nhạc phục vụ hoạt động kinh doanh đã được áp dụng từ nhiều năm.
Tại Nhật Bản, Hiệp hội Quyền tác giả, Nhà soạn nhạc và Nhà xuất bản Nhật Bản (JASRAC) là tổ chức quản lý tập thể quyền tác giả âm nhạc lớn nhất. JASRAC đại diện cấp phép đối với quyền biểu diễn công cộng của nhiều tác phẩm âm nhạc, trong đó có việc sử dụng nhạc tại quán cà phê, nhà hàng, khách sạn, trung tâm thương mại và nhiều cơ sở kinh doanh khác.
Ở Hàn Quốc, quyền tác giả âm nhạc được quản lý thông qua các tổ chức quản lý tập thể, trong đó Hiệp hội Bản quyền Âm nhạc Hàn Quốc (KOMCA) là đơn vị lớn nhất. KOMCA đại diện cho các nhạc sĩ và chủ sở hữu quyền trong việc cấp phép, thu và phân phối tiền bản quyền đối với nhiều hình thức sử dụng âm nhạc theo quy định của Luật Bản quyền Hàn Quốc.

Nhiều quốc gia châu Á cũng đã ban hành luật bản quyền tương tự.
Thái Lan cũng áp dụng cơ chế tương tự. Luật Bản quyền nước này quy định việc sử dụng âm nhạc để truyền đạt tới công chúng trong các cơ sở kinh doanh phải được sự cho phép của chủ sở hữu quyền hoặc tổ chức được ủy quyền. Hiện nay, Music Copyright Thailand (MCT) và Phonorights Thailand phối hợp triển khai hệ thống cấp phép MPC Music, giúp doanh nghiệp có thể thực hiện thủ tục cấp phép đối với cả quyền tác giả và quyền liên quan thông qua một đầu mối.
Tại Malaysia, việc cấp phép được thực hiện thông qua các tổ chức quản lý tập thể được Cơ quan Sở hữu trí tuệ Malaysia (MyIPO) công nhận. Trong lĩnh vực âm nhạc, MACP đại diện quản lý quyền tác giả của nhạc sĩ và nhà xuất bản, trong khi PPM đại diện quyền của các nhà sản xuất bản ghi âm.
Singapore cũng áp dụng mô hình tương tự thông qua Hiệp hội Nhà soạn nhạc và Tác giả Singapore (COMPASS). Tổ chức này đại diện cấp phép quyền sử dụng các tác phẩm âm nhạc của hội viên và các tổ chức đối tác quốc tế cho nhiều loại hình kinh doanh như nhà hàng, quán cà phê, khách sạn hay cửa hàng bán lẻ.
Điểm chung của các quốc gia này là doanh nghiệp sử dụng âm nhạc trong hoạt động kinh doanh đều phải được cấp phép theo quy định. Thay vì áp dụng một mức phí cố định cho mọi cơ sở, chi phí thường được xác định dựa trên nhiều yếu tố như quy mô kinh doanh, diện tích, loại hình hoạt động và cách thức sử dụng âm nhạc.
Tại Việt Nam, việc sử dụng âm nhạc trong hoạt động kinh doanh không phải là quy định mới. Luật Sở hữu trí tuệ đã quy định từ nhiều năm rằng tổ chức, cá nhân khi khai thác tác phẩm âm nhạc để phục vụ hoạt động kinh doanh phải tôn trọng quyền tác giả và thực hiện nghĩa vụ trả tiền nhuận bút, thù lao hoặc tiền bản quyền theo quy định.
Điều này có nghĩa, khi quán cà phê, nhà hàng, khách sạn hay cửa hàng phát nhạc để phục vụ khách hàng, hoạt động đó không còn được xem là nhu cầu nghe nhạc cá nhân mà là một hình thức sử dụng tác phẩm trong kinh doanh. Chủ sở hữu quyền tác giả hoặc tổ chức được họ ủy quyền có quyền cấp phép và thu tiền bản quyền đối với việc khai thác này.

Việt Nam thực tế đã có quy định này từ lâu, nhưng hiện tại mới bắt đầu được làm rõ và siết chặt.
Từ ngày 1/7/2026, Nghị định 134/2026/NĐ-CP của Chính phủ tiếp tục hướng dẫn cụ thể hơn việc xác định tiền bản quyền, thù lao trong một số trường hợp sử dụng tác phẩm và quyền liên quan. Nghị định này không tạo ra nghĩa vụ mới về việc phải trả tiền bản quyền khi mở nhạc tại quán cà phê hay nhà hàng, mà góp phần làm rõ cơ sở pháp lý và cách áp dụng các quy định đã có trong Luật Sở hữu trí tuệ.
Nhìn từ bức tranh chung trên thế giới, có thể thấy Việt Nam không phải là trường hợp ngoại lệ. Từ Mỹ đến nhiều quốc gia châu Á như Nhật Bản, Hàn Quốc, Thái Lan, Malaysia hay Singapore, việc sử dụng âm nhạc trong hoạt động kinh doanh đều phải tuân thủ các quy định về bản quyền. Khác biệt chủ yếu nằm ở mô hình quản lý, cơ chế cấp phép và cách triển khai trên thực tế, thay vì ở việc có phải trả tiền bản quyền hay không.
Nguồn tin: genk.vn
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Hàn Quốc định đánh bại OpenAI, Google bằng trí tuệ nhân tạo nội địa như thế nào?
OpenAI vừa vá gấp lỗ hổng bảo mật nghiêm trọng trong ChatGPT
4 câu lệnh tạo ảnh profile “tuyệt đối điện ảnh” bằng Gemini AI
Google ra mắt mô hình AI Gemini 2.5 dùng trình duyệt như người thật
Công nghệ 5/10: Mỹ mua Grok AI của Elon Musk với giá siêu rẻ
FPT mở chương trình đào tạo thạc sĩ ứng dụng AI vào phân tích dữ liệu kinh doanh
AI lên một level mới: Tự nhận ra mình đang bị con người "thử lòng"
FPT bắt tay hai công ty Mỹ đưa AI “vào guồng” trong lĩnh vực bảo hiểm và đầu tư tư nhân
Startup AI choáng váng trước bộ công cụ nhà phát triển mới của OpenAI: "Một nửa giới startup AI hiện tại sẽ bị hủy diệt"
Để mặc AI bịa đặt thông tin trong báo cáo, một hãng kiểm toán danh tiếng phải cay đắng hoàn tiền cho khách hàng